Tình yêu: Những ảnh hưởng của "tình yêu" thời sinh viên
loading...

Tôi và anh là 2 người bạn cùng lớp thời cấp 3. Khi đó, anh là thần tượng của bọn con gái chúng tôi, vừa đẹp trai, con nhà giàu, lại là một học sinh ưu tú của lớp nữa. Còn tôi chỉ là một cô gái rất bình thường, sĩ số lớp có 35 bạn thì kết quả học tập của tôi đứng thứ 25. Anh được cô giáo chủ nhiệm giao nhiệm vụ kèm tôi học, vì tôi với anh ngồi cùng bàn. Với tính cách ngang ngạnh, bướng bỉnh, lúc đầu nhất quyết tôi không chịu hợp tác với anh. Nhưng sự kiên trì và lòng nhiệt tình của anh đã thu phục tôi hoàn toàn. Từ khi có anh kèm cặp, kết quả học tập của tôi tiến bộ hẳn lên. Cứ như vậy thời gian trôi qua hình như tôi đã có tình cảm đặc biệt với anh. Nhưng tôi biết với một người quá đỗi bình thường như tôi thì không bao giờ lọt vào mắt xanh của anh được. Nên tình cảm của tôi chỉ là một tình yêu đơn phương mà thôi. Tôi chỉ dám yêu thầm anh, tôi kiếm cớ để có thời gian bên anh nhiều hơn. Dần dần chúng tôi trở thành một đôi bạn thân, đi đâu cũng rủ nhau, có chuyện gì cũng tâm sự với nhau.

images-54

Tôi đã có tình cảm đặc biệt với anh.

Rồi thời gian trôi qua, tốt nghiệp THPT chúng tôi mỗi người lựa chọn cho mình một hướng đi khác nhau. Anh chọn cho mình một trường ĐH tốp cao, còn tôi với học lực như vậy chỉ dám chọn một trường trung bình. Mỗi đứa một trường nhưng tôi và anh vẫn giữ liên lạc, vẫn thân nhau như ngày nào. Có chuyện gì anh cũng tâm sự với tôi. Cái ngày anh nói với tôi, anh thích một người con gái học cùng lớp ĐH, tim tôi đau nhói, mọi thứ trước mắt tôi lúc đó như sụp đổ. Tôi biết từ đây tình cảm của tôi với anh sẽ chẳng thể đi đến đâu. Anh nói, anh sẽ bày tỏ tình cảm của anh với người con gái đó. Nhưng hôm đó thật trớ trêu, người con gái ấy đã từ chối tình cảm của anh. Anh suy sụp rất nhiều, tất nhiên lúc đó người bên cạnh để an ủi anh lại là tôi. Nhìn anh đau khổ tôi xót xa lắm, nhưng trong bụng thì lại mừng thầm vì biết đâu tình cảm của tôi với anh sẽ có cơ hội.

75252337-tysv

Với anh thì tôi chỉ là một con bạn thân.

Thời gian trôi đi, nỗi đau trong anh cũng nguôi dần, chúng tôi thì vẫn vậy, vẫn thân nhau như hồi nào, tình cảm của tôi với anh vẫn như xưa, nhưng với anh thì tôi chỉ là một con bạn thân không hơn gì khác. Tôi rất muốn bày tỏ tình cảm của mình với anh, nhưng tôi sợ, sợ tình cảm này sẽ không được đáp trả, sợ tình bạn của chúng tôi sẽ không được như xưa nữa. Chính vì thế tôi chọn cách yêu thầm để được bên anh mãi mãi còn hơn là nói ra để rồi tình cảm đó chẳng đi đến đâu và phải xa anh. Tôi thật ngốc nghếch phải không các bạn?

Mẹo Hay Cho Bạn
Loading...

LEAVE A REPLY