loading...

Ngày trước đúng là tuổi trẻ, tôi yêu anh 1 cách mù quãng, kể cả những tật xấu của anh sao tôi vẫn thấy nó đáng yêu thế. Chồng tôi đúng là một công tử chính hiệu, nói một cách thô là chẳng biết làm gì cả.

 

cmm

Lấy phải chồng lười.

Mẹ chồng tôi ở nhà nội chợ, mọi việc trong nhà một tay bà lo hết, chồng tôi được mẹ cưng như trứng mỏng, chẳng bao giờ phải động tay vào làm bất cứ việc gì, từ bé đến lớn chỉ có mỗi việc ăn với học. Và thành quả của mẹ là con trai gần 30 tuổi đầu mà không nấu nổi một bữa cơm, chẳng bao giờ tự giác quét được cái nhà, nói tóm lại là không biết làm một cái gì hết. Mà đã không biết làm cái gì thì chớ, lại còn không biết tự lo cho chính bản thân mình, đến việc đi tắm cũng phải có người chuẩn bị quần áo cho. Hồi đầu mới cưới tôi sốc toàn tập, không nghĩ vẻ ngoài điển trai của anh lại là con người sống dựa dẫm vào mẹ như thế.

Lấy anh cũng may là chúng tôi không sống cùng gia đình nhà chồng. Hai vợ chồng cùng đi làm 8 tiếng như nhau, thế nhưng về tới nhà thì vợ lao vào cơm nước, dọn dẹp nhà cửa, làm đủ thứ việc không tên, còn chồng thì ngồi vắt chân lên ghế cắm mặt vào điện thoại chơi điện tử, đợi vợ cơm bưng nước rót, chẳng bao giờ chịu động chân tay giúp vợ việc gì cả. Bình thường khỏe mạnh thì chẳng sao, có hôm ốm mệt mà vẫn phải bò dậy làm, có chồng cũng như không, tủi thân đến phát khóc. Phen này tôi phải lên kế hoạch đào tạo lại ông chồng lười này mới được, không thể nhân nhượng để như anh mãi như đứa trẻ con cần người khác phục vụ được, sau này còn con cái nữa chứ. Tôi tuyên bố với chồng, nếu không chịu thay đổi tôi sẽ chả anh về nơi sản xuất cho mẹ phục vụ cả đời luôn.

 

Mẹo Hay Cho Bạn
Loading...

LEAVE A REPLY