loading...

Thấm thía cái cảnh chung chạ… Con dâu và con gái 2 bà đẻ cùng lúc. Con gái về nhà mẹ đẻ, con dâu nào dám trách. Gái nào chả muốn về nhà mẹ. Dâu cũng muốn về. Gái đẻ thèm có bàn tay mẹ chăm nom lắm. Nhà ck gạt phắt : ” nhà người ta không có điều kiện mới phải nhờ nhà mẹ đẻ nuôi. Nhà này không có cái chuyện đó. Đã cưới về nhà chồng là phải theo nhà chồng không bao giờ được về nhà đẻ”. Đến khi con gái đòi về, kiệu 8 người khiêng gõ trống khua chiêng rước con gái về. Dâu không ý kiến gì cũng tự bao biện: “2 vợ chồng mày số sướng đẻ được đứa con ngoan không vất vả. Chị mày số khổ con bé nó quấy. Nhà chồng không có điều kiện phải về đây”.
Mới từ bàn đẻ xuống ai là người số sướng. Ngày ông bà sang chơi với cháu. Dâu nào dám ngủ. Thức ăn không đủ, dâu nào dám ăn thêm. Con khóc giữa đêm dâu 1 mình tất bật. Dâu mất ngủ trầm trọng, cười không nổi thì bị coi là thái độ lồi lõm…

 

11

Thấn thía cái cảnh chung chạ )

Vài ngày đầu sau đẻ ông bà còn bế cháu chơi cho dâu có thời gian rảnh dọn dẹp phòng ốc hay ngả lưng chút nghỉ ngơi. Từ ngày con gái và cháu ngoại về. Dâu lại càng 1 mình loay hoay thở không được. Gái được ngủ với mẹ. Mẹ đêm bế giúp, cho ăn giúp, dỗ dành giúp. Dâu bên phòng khác ôm con mà nước mắt chảy ngược vào trong.
Con gái nghiễm nhiên được cái đặc quyền đặc lợi chỉ ăn ngủ và trông con. Dâu cũng thế nhưng còn đc thêm cái đặc quyền nấu cơm và rửa bát.
Gái cái gì cũng giỏi cái gì cũng hay. Đến nỗi câu cửa miệng của ông phải là ” m phải học tập chị L. Chị L thế này… Chị L thế khác”
Hiển nhiên là trong nhà có 2 đứa trẻ thì 2 đứa sẽ bị so sánh với nhau. So sánh từng gam mỗi ngày. Cháu ngoại mũm mĩm đáng yêu. Cháu nội lười ăn. Tại dâu nuôi con k tốt.
Nhà bên cạnh phòng dâu xây nhà, đập uỳnh uỳnh cháu không ngủ được. Trước kia cháu được sang phòng ông bà ngủ. Giờ muốn con không bị giật mình khóc, mẹ trải chiếu, 2 mẹ con nằm dưới đất ôm nhau ngủ. Phải cẩn thận hết cỡ không được để con khóc. Thằng e khóc mà con chị dậy khóc theo tất nhiên là không vui rồi. Ôm con chạy về phòng gấp để con chị ngủ. Thôi 2 mẹ con không sang nữa kẻo làm phiền ng khác. Con chịu khó sống chung với lũ, chịu khó giật mình mà khóc, chịu khó mất ngủ nhiều hơn, chịu khó kém mập mạp hơn con chị. Không ngủ được chịu khó lớn ít hơn.
Mẹ đã ráng xin về nhà ngoại. Nhưng chỉ nhận được ánh mắt khó chịu, những câu nói mát. ” về nhà đó nhớ dặn ông bà không được thế này… Không được thế khác… Nó còn nhỏ xảy ra chuyện gì hối không kịp” vâng, chỉ ông bà nội biết chăm cháu. Ông bà ngoại chả biết cái đếch gì.
Có hôm cháu từ ngoại về không hiểu sao lại khóc. Mẹ thì quen kiểu con khóc ăn vạ rồi. Ông bà ở với cháu ngoại nhiều hơn nên đâu biết cháu nội ăn vạ như thế nào. Quýnh quáng hết cả lên. Tại mẹ cho về ngoại nên thế. Lần sau sáng đi chiều về. Về trước khi trời tối. Hạn chế về ….
Nghĩ mà thương ông bà ngoại. Cháu nhà nội tội nhà ngoại. Ông bà ngoại mãi mới đc mống cháu, số lần gặp cháu đếm trên đầu ngón tay
Nét nào đẹp của nội. Nét nào xấu của ngoại.
Tính tốt của nội, tính xấu của ngoại
Ok có cái gì xấu cái gì không tốt tại mẹ hết. Mẹ nhận. Cái gì con không tốt cũng đc. Mẹ chỉ mong con học được ở nhà ngoại bản tính thương người, chẳng bao giờ khinh rẻ ai. Đến người giúp việc cũng coi như con cháu trong nhà. Đừng như nhà nội thấy nghèo rồi khinh.

 

 

 

Mẹo Hay Cho Bạn
Loading...

LEAVE A REPLY