loading...

Câu chuyện tình yêu của tôi giống như truyện cổ tích vậy, giản dị mà thật đẹp.

Người yêu tôi không phải là một anh chàng con nhà giàu cũng không phải một chàng đẹp trai soái ca. Mà chỉ đơn giản anh là một chàng trai hiền lành, tốt bụng và biết phấn đấu.

 

ny

A đã đến bên tôi khi trong lòng chưa nguôi ngoai mối tình cũ.

 Tôi quen anh tại một quán cà phê. Khi trong lòng tôi vẫn chưa nguôi ngoai mối tình cũ.

-Xin lỗi quý khách muốn dùng gì ạ?

-Cho một 1 ly capuchino. Cảm ơn!

Tôi ngồi ở đây thật lâu, hướng ánh mắt vô hồn ra ngoài cửa sổ. Tôi nhìn phố xá, nhìn các cặp đôi,tay trong tay với nhau.Lòng tôi đau nhói. Lòng thầm trách anh-người yêu cũ của tôi sao anh lại ác với tôi vậy. Tôi nhớ lại lời chia tay đầy nhẫn tâm hôm đó : “mình chia tay đi, yêu em anh sẽ không có tương lai”. Vâng tình yêu 4 năm đại học của tôi tan theo mây khói khi anh đi làm và muốn tốt hơn cho công việc , anh đã chọn con gái của sếp, người có thể giúp anh thăng tiến trong công việc. Tôi chỉ biết nở nụ cười chua chát. Và rồi tôi khóc , cứ khóc. Tôi quay đầu sang hướng khác và bắt gặp có ánh mắt đang nhìn tôi.Tôi lại cười.Chắc họ thương hại tôi. Tôi đứng dậy, thanh toán rồi ra về. Trong lòng nặng trĩu tâm sự. Tôi ước giá mà lúc này có ai đó để tôi chút hết những nỗi lòng.

Tôi lang thang trên đường về nhà bỗng có 1 chàng trai bước đến về:’’ Đi cùng nhé! Chúng ta cùng khu chung cư đó”.Tôi sợ hết hồn.Chưa kịp nói thêm gì thì anh chàng đó cứ hồn nhiên giới thiệu. “A là…. A sinh năm….a đến từ…..a ở tầng 5 còn e ở tầng 4 phải k?” Bala bala. Anh nói rất nhiều nhưng tôi không lọt được từ nào vào đầu cả.Tôi đang cảm thấy rất ngạc nhiên. Bây giờ tôi mới để ý anh kỹ hơn chính anh là người đã nhìn trộm tôi tại quán cà phê.Tôi thốt lên:’’ A theo dõi tôi à”. A cười. Nụ cười có răng duyên.” Không . Chỉ là a để ý em chút thôi”. A vội thanh minh. Tôi lườm anh. A cười nhe nhẻn : “Tới nhà rồi tôi đi trước nhé chào em. À mà mình là bạn nhé!” Ôi trời ơi! tôi nhìn theo anh và thầm nghĩ người đâu mà tự nhiên thế.Tối về, tôi cứ nghĩ mãi về anh. Một kẻ hồn nhiên quá đáng nhưng cũng thật đáng yêu.

Kể từ  hôm đó tôi và anh trở thành bạn.Tôi gặp anh nhiều hơn và chúng tôi nói chuyện thường xuyên hơn. Tôi không hề nghĩ rằng sự xuất hiện của anh lại ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của tôi như vậy. Anh không hề điên điên như tôi nghĩ nhưng anh vẫn hồn nhiên như thế. Anh quan tâm tôi nhiều, lắng nghe những tâm sự của tôi. Tôi vui , tôi buồn đều có anh bên cạnh chia sẻ. Tôi như một người đi lạc , dựa vào anh để tìm đến nơi mình muốn.

 

Mẹo Hay Cho Bạn
Loading...

LEAVE A REPLY